Một chuyến Indonesia

Mẹ: Gái ơi khi nào con về?
Nó: Con không muốn về nhà nữa đâu mẹ ơi. Con thích ở trong này rồi ạ.
Mẹ: Gái không về thì nghỉ đi Indonesia nhé?
Nó: Để con nghĩ đã nhé…

Nói là nghĩ thế thôi chứ thật ra nó đã ưng cái bụng lắm rồi. Sau gần 1 năm chuyển hộ khẩu sống xa gia đình và làm việc ở thành phố khác, không xô bồ và huyên náo như Hà Nội, nó bỗng chẳng thích về nhà mà lỡ thích thành phố này. Sau năm lần bảy lượt dọa khéo nó chẳng về, mẹ đành nghĩ ra kế sách này. Bản thân nó hiểu hơn ai hết một khi đồng ý chuyến du lịch này thì nó sẽ phải tạm biệt cuộc sống tự do bay nhảy ở ngoài mà ngoan ngoãn trở về nhà.

Ngót nghét 25 mùa quýt rụng, trông nó giống đứa con gái chưa mảnh tình vắt vai, lại thêm cái mác “ế nhưng kiêu”. Nó ít nói, tự tạo cho mình một vỏ bọc sống khép kín, không giao du kết bạn với ai, chỉ trừ vài người bạn thân. Nó thích đi du lịch nhưng là đi một mình hoặc với bạn thân của nó. Và chuyến đi Indo lần này của nó là đi hộ mẹ, tất nhiên là sẽ toàn những người nó không quen không biết. Nó cảm thấy háo hức nhưng cũng lo lắng chút vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên nó ra nước ngoài, lại đúng dịp Trung thu.

Hai ngày đầu ở Indo diễn ra không có gì đặc biệt lắm. Mỗi ngày bắt đầu bằng việc tham gia các buổi hội thao, triển lãm với các nhà đầu tư mà nó thay mẹ tham gia. Với một đứa có đầu óc ham chơi và thích tự do như nó thì việc 2 buổi tối phải bó chân một chỗ là sự nhàm chán không hề nhẹ. Buổi tối cuối cùng trước khi về, nó quyết định phải làm điều gì đó. Với bản tính ham vui, nó bỏ ra ngoài đi khám phá thành phố một mình mặc cho người ta bảo tình hình an ninh bất ổn. Và nó may mắn gặp anh – một người Indo làm vệ sĩ bất đắc dĩ, đưa nó đi khám phá thành phố suốt buổi tối…

Người đó vô tình đi ngang qua lúc nó đang loay hoay bắt taxi trước cửa khách sạn. Nhìn thoáng qua trông anh cũng thông minh, cao ráo không đến nỗi nào. Tuy da có hơi đen chút nhưng chắc đây là một lợi thế vì có thể khoe được nụ cười tươi cùng 2 hàm răng trắng đều tăm tắp. Mà đây là một yếu tố không nhỏ tạo thiện cảm với nó khi sau đó anh ngỏ ý giúp đỡ đưa nó đến siêu thị và đổi lại nó sẽ trả anh tiền coi như thuê dịch vụ xe ôm. Ở một đất nước xa lạ khi có một người tự dưng đến ngỏ ý chở mình đi đâu đó, nó không tránh được cảm giác nghi ngờ. Nhưng với máu liều đã ăn vào máu nó vẫn quyết định lên xe.

Ban đầu, nó bị chở đi vòng vèo, quá xa khỏi khách sạn. Nó thấy lo lắng và sợ, nó nói với anh: “Đây lần đầu tiên tôi đến đây. Vì tin anh không phải người xấu nên tôi mới đi cùng. Nếu mà sai thì tôi quê độ lắm nha!”. Nó đi dạo chợ đêm đã đóng cửa sớm sau khi chén xong hộp cơm mua vội ở một siêu thị. Và lần này nó lại may mắn – nó nghĩ bụng vì nhờ anh mà nó thoát khỏi rắc rối với những “con cọp” đang sẵn sàng săn mồi đêm tại đây.

Ngồi sau xe, nó kể đủ thứ thứ hay ho về đất nước nơi nó đang sống, về những lễ hội mùa thu và cả về những sở thích điên rồ. Rằng nó thích tốc độ lắm, thích được trải nghiệm cảm giác được ngồi sau xe người khác và phóng hết tốc lực. Xe anh lao vút đi trên đường phố im ắng vắng vẻ về đêm; nó ngồi sau, giang hai tay cảm nhận từng làn gió vút mạnh như thể muốn nhấc bổng và ném nó vào không trung.

“I’m flying” – nó phấn khích hét lên sung sướng. Dĩ nhiên, “phóng nhanh” thì thường đi liền với “phanh gấp” nên chuyện gì đến cũng phải đến… Nó ôm chầm lấy anh… Lần đầu tiên nó cảm thấy trống ngực đánh liên hồi và như muốn nổ tung. Sau đó, nó cố tỏ ra tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra để cố che giấu đi thứ xúc cảm lạ lẫm bắt đầu hình thành. Trên suốt quãng đường không quá dài anh đưa nó trở lại khách sạn, trong đầu con bé cứ miên man với những câu hỏi: “Cái quái quỷ gì đang diễn ra với mày vậy? Cái cảm xúc này là sao?”, rồi: “Bao nhiêu zai Việt ngon nghẻ xung quanh mà không có cảm giác sao lại có thể thích một tên chỉ vừa mới gặp và đi chơi trong một buổi tối ngắn ngủi chứ?”. Nhưng kể cũng hên khi có người làm xe ôm cho nó cả buổi tối mà sau đó lại chả lấy đồng nào, rồi nó miên man nghĩ đến nụ cười tỏa nắng ấy, nó vui nhè nhẹ trong lòng.

Sáng hôm sau phải quay về nước, anh lại đến và chở nó ra sân bay bằng xe máy còn hành lý nó gửi lại cho cô trong đoàn cầm giúp. Khi chia tay, anh nói rằng anh sẽ sớm sang Việt Nam gặp nó. Nghĩ đến điều này, nó lại khấp khởi hơn. Nó nhất định sẽ đưa anh đi chơi thật nhiều nơi, ăn thật nhiều món ngon và biết đâu còn có những điều đặc biệt khác nữa…? Nó vốn dĩ không bao giờ tin vào cái gọi là tiếng sét ái tình hay tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. Và sau đó, nó và anh vẫn thường xuyên liên lạc qua facebook và những tin nhắn rất dài để kể cho nhau những câu chuyện thường nhật, như thể đã thân quen rất lâu rồi.

Nó chờ đợi đến Trung thu năm nay, chỉ tuần sau thôi. Một trung thu, anh sẽ sang thăm nó. Ừ, thì nó cứ liều đấy, có làm sao.

2266

Trung thu đầu tiên ở nhà mới

Thành phố Việt Trì, năm 1998.

Gần 20 năm trước, gia đình tôi sa sút về kinh tế và phải chuyển ra sống trong khu tập thể ở thành phố Việt Trì. Khu nhà có 6 tòa, tọa lạc ở trung tâm thành phố, nhưng lại khá cũ kỹ vì được xây dựng vào những năm 70, chủ yếu dành cho công nhân nhà máy dệt và những gia đình trẻ, lúc nào cũng sầm uất và huyên náo. Tôi còn nhớ như in buổi tối ngày về nhà mới, được bố dắt đi trên những bậc thang cũ và tối, tôi chột dạ hỏi:

– Bố ơi, mình không về nhà à bố?
– Mình đang về nhà đây con.
– Nhưng nhà mình ở trên ông nội cơ mà. Con muốn về nhà cơ. Huhu…
– Sắp về tới nhà rồi con, ngoan nào. Mẹ nhẹ nhàng dỗ dành.

Từ hôm ấy, tuổi thơ của tôi, một đứa trẻ hiếu động, tinh nghịch bước sang trang mới. Nếu bạn đã từng say mê những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer trong những trang truyện của Mark Twain, thì bạn sẽ dễ dàng tưởng tượng ra cách mà tôi đã lớn lên. Tuổi thơ của tôi là những buổi trưa trốn nhà tụ tập đi dãi nắng, bắn bi hay lang thang khắp các đồi sim, đồi sắn để tìm ra những con đường mới, những người bạn mới. Có lần, chỉ vì tò mò về những tù nhân, tôi đã một mình đi bộ qua 3 quả đồi, rồi đi dọc theo đường sắt chỉ để nhìn thấy họ lao động.

Ngày đó, lũ bạn ngưỡng mộ tôi lắm vì tôi có một thùng đồ chơi khổng lồ cộng với 3 rổ bi và đặc biệt, tôi có ông “bạn thân” (tức bố Tiến béo) bắn bi rất đỉnh, thỉnh thoảng lại xuống chơi cùng, giúp tôi ăn hết số bi của chúng nó. Giờ thì ông “bạn thân” ấy cũng già rồi, tóc ông đã hoa râm, bụng ông đã to và tôi thì không còn ý định chơi trò này nữa. Những trưa hè, lũ trẻ xúm xít nghe tôi kể chuyện về bố rằng bố tôi rất tuyệt, mua cho tôi nhiều đồ chơi nhất khu, lại hay đưa tôi đi đây đi đó. Những tiếng “ồ”, “à” vang lên cùng những cặp mắt long lanh, to tròn, khiến tôi lấy làm hãnh diện lắm, cũng vì thế mà tôi được tôn lên làm “đại ca” của xóm.

Tôi và bố Tiến ngày ấy

Ngôi nhà gia đình tôi thuê nằm ở tầng 4 tòa A1, ngay mặt đường, quá là tiện, chả bao giờ tôi đi học muộn cả, cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in từng chi tiết. Nói là nhà cho sang miệng, nhưng thực ra đó chỉ là căn phòng rất nhỏ được ngăn đôi bởi chiếc tủ đứng, có một cửa sổ lớn và ban công nhỏ, bếp với nhà tắm là một. Nhưng tôi lại thích thú vì được ở trên cao, mát mẻ và được quan sát xung quanh. Gia đình tôi thường lấy nước ăn ở cái giếng tập thể “to đùng cách mạng” giữa 2 tòa nhà. Chiều chiều, bố con lại lỉnh kỉnh nào xô, nào chậu, múc nước sinh hoạt, tắm giặt thật là vui.

Lần đầu tiên đón Trung thu ở nhà mới, tôi vô cùng háo hức. Mẹ tôi hôm đó cũng chuẩn bị mâm ngũ quả rất là to với biết bao na, bưởi, hồng, chuối, bánh kẹo. Tôi tranh thủ gọi mấy đứa bạn thân là thằng Quý đen và thằng Nô xuống đường đi chơi Trung thu do khu tổ chức.

Cái cảm giác được mẹ cho nghỉ học bài buổi tối để đi chơi thật tuyệt! Trẻ con cứ chơi là nhất chứ còn chuyện phá cỗ cũng chỉ nhì thôi. Tôi háo hức rảo bước thật nhanh khi nghĩ đến những trò vui chơi, chạy nhảy, nhưng khi đến nơi thì tôi cảm thấy có gì đó không đúng. Tôi phải đứng xếp hàng cùng nhiều đứa trẻ lạ khác trong khu tập thể, xem các anh chị thanh niên tình nguyện múa hát rồi phát kẹo mà tôi thì chả thích ăn kẹo chút nào. Tệ nữa là mấy thằng nhóc trong xóm tôi lại không nghĩ như tôi. Chúng hám kẹo, xếp hàng ngoan ngoãn rồi ngồi nghe ca nhạc như mấy chú cún vậy. Tôi thấy mình thật lạc lõng, đành ngồi xem biểu diễn xong.

Và sau đó, cũng đến màn tôi yêu thích nhất. Mọi người quây tròn lại xem múa lân. Ông địa nhìn vừa béo lại mặt to nữa, nhưng nhìn qua là biết chú Thanh chả – bố thằng Nô rồi. Con lân khá là dài, phải đến 5, 6 người chui ở trong. Đầu lân rât lớn, đỏ rực sặc sỡ và lắm râu nữa, thỉnh thoảng còn chớp chớp mắt, với nhiều động tác nhảy múa uyển chuyển, điêu luyện. Lũ trẻ chúng tôi vừa ăn kẹo vừa nhún nhảy theo điệu nhạc múa lân, cười đùa, hò hét đến khản cả cổ.

Sau đó, đoàn lân bắt đầu di chuyển qua các con phố, chúng tôi nối thành một hàng dài chạy theo, vừa chạy vừa vác đèn ông sao, vừa nhảy múa, hò reo trong những tràng vỗ tay không ngớt. Khi đoàn lân kéo về tòa A1, lo lắng mẹ sẽ trông thấy rồi bắt về học nên tôi liền tách tốp, chạy về phía cuối để mẹ có ra cũng không nhìn thấy.

Đoàn lân nhảy múa dưới sân nhà A1, tiếng hát hò ầm ĩ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Các cô chú từ trong nhà đổ ra ban công để xem. Không khí tưng bừng của ngày hội đêm rằm khiến tôi vui sướng. Bố mẹ tôi cũng đứng ở lan can tầng 4 nhìn xuống xem múa lân mà không biết thằng con mình đang nép nép theo dõi xem bố mẹ có nhìn thấy mình không (Mẹ tôi nghiêm khắc lắm, suốt ngày bắt tôi ngồi học thôi, không cho đi chơi đâu cả).

Mười phút sau, đoàn lân bắt đầu di chuyển ra khỏi sân toà A1, tôi lẩn theo lũ bạn với mong ước bố mẹ sẽ không nhìn thấy mình. Nhưng than ôi, tiếng gọi quen thuộc của mẹ vọng xuống: “Huy ơi, về phá cỗ rồi học bài !!!”. Còn bao nhiêu trò chơi phía trước chờ đợi cơ mà, sao lại phải về sớm thế cơ chứ. Tôi nhìn lên tầng 4 trả lời: “Vâng ạ!”, rồi chạy một mạch về nhà trong niềm tiếc nuối, được cái là sẽ được phá cỗ cùng bố mẹ rồi ăn bánh trung thu. Lúc này, trăng đã tròn xoe và lên cao lắm rồi, làn gió thu heo may cũng thật mát.

Tôi và bố Tiến bây giờ

Trung thu đầu tiên ở nhà mới là một mảnh ghép đáng nhớ trong thời thơ ấu của tôi. Mong rằng anh chị em trong công ty khi đọc những dòng này, ký ức những ngày trẻ thơ sẽ hiện về, và có một kì Trung thu 2017 trọn vẹn ý nghĩa bên gia đình và người thương.

Nguyễn Xuân Huy

Tết Trung thu Đinh Dậu

“Rằm tháng Tám là Tết Trung thu. Ban ngày làm cỗ cúng gia tiên, tối đến bày cỗ thưởng nguyệt. Đầu cỗ là bánh mặt giăng và dùng nhiều thứ bánh trái hoa quả nhuộm các màu sắc sặc sỡ xanh đỏ trắng vàng. Con gái hàng phố thi tài khéo gọt đu đủ thành các thứ hoa, nặn bột làm con tôm, con cá.

(Nguồn: news.zing.vn)

Đồ chơi trẻ con phần nhiều được làm từ giấy bồi như voi, ngựa, kỳ lân, sư tử, hươu, tôm, cá, bươm bướm, bọ ngựa, đèn cù, đèn kéo quân, đèn xẻ rãnh, đèn lục lăng, đèn quả bóng… Ngoài ra còn có đồ chơi bằng đất nặn hình đình chùa, ông nghè, con thiềm thừ…và sau đó có thêm đồ sắt tây.

Tối hôm ấy, trẻ con dắt díu nhau từng lũ. Đám thì nhẩy vô, kéo co, bắt cái hồ khoan, đám thì rước đèn, rước sư tử, trống thanh la đánh vang cả đường, tiếng reo đùa ầm ĩ. Lại nơi nọ hát trống quân, nơi kia hát trống quýt, tổng chi gọi là cách trung thu thưởng nguyệt.”

(Nguồn: news.zing.vn)

Đó là một trung thu truyền thống của người Việt qua lăng kính của Phan Kế Bính, trong cuốn “Việt Nam phong tục”. Trung thu ngày nay đã có nhiều đổi khác theo từng vùng miền và từng thế hệ. Sau đây, mời độc giả cùng chia sẻ với những hồi ức trung thu của người TOJI chúng ta.

Tết Trung thu Đinh Dậu

CHÚC mừng ngày Tết Trung thu,
TOJI phát triển mặc dù khó khăn.
CÓ cho đối thủ oái oăm,
MỘT thị trường lớn vẫn nằm ngủ đông.

TRUNG thần ta sẽ lập công,
THU về lắm mối nhiều bông đồng tiền.
TRÀN ngập dự án liên miên,
ĐẦY hòm từ thiện tặng miền núi cao.

HẠNH vận dù có thế nào,
PHÚC như biển lớn trời cao thấu lòng.
VUI như sếp mới thưởng xong,
VẺ mặt ai cũng hài lòng đón thu.

                                                                          T****

Quà Trung thu dành cho cán bộ nhân viên và các con

Chỉ còn ít ngày nữa, Trung thu 2017 sẽ diễn ra. Chắc hẳn các bé và gia đình đều đang rất háo hức chờ mong ngày Tết đoàn viên.

Năm nay, mỗi CBNV TOJI sẽ nhận được món quà là một cặp bánh trung thu Bảo Phương – thương hiệu bánh cổ truyền nổi tiếng Hà Nội. 86 cháu bé là con của CBNV sẽ nhận được phần quà 300 ngàn đồng/cháu.

Bánh trung thu Bảo Phương

Cũng dịp Trung thu này, TGĐ Hồ Minh Tiến đã trao 300 suất bánh trung thu ủng hộ chương trình “Trăng sum vầy 5” của CLB Hoa Sen, để chung vui cùng người lao động nghèo, người vô gia cư, trẻ tàn tật, trẻ nhiễm HIV tại Hà Nội.