Một chuyến Indonesia

Mẹ: Gái ơi khi nào con về?
Nó: Con không muốn về nhà nữa đâu mẹ ơi. Con thích ở trong này rồi ạ.
Mẹ: Gái không về thì nghỉ đi Indonesia nhé?
Nó: Để con nghĩ đã nhé…

Nói là nghĩ thế thôi chứ thật ra nó đã ưng cái bụng lắm rồi. Sau gần 1 năm chuyển hộ khẩu sống xa gia đình và làm việc ở thành phố khác, không xô bồ và huyên náo như Hà Nội, nó bỗng chẳng thích về nhà mà lỡ thích thành phố này. Sau năm lần bảy lượt dọa khéo nó chẳng về, mẹ đành nghĩ ra kế sách này. Bản thân nó hiểu hơn ai hết một khi đồng ý chuyến du lịch này thì nó sẽ phải tạm biệt cuộc sống tự do bay nhảy ở ngoài mà ngoan ngoãn trở về nhà.

Ngót nghét 25 mùa quýt rụng, trông nó giống đứa con gái chưa mảnh tình vắt vai, lại thêm cái mác “ế nhưng kiêu”. Nó ít nói, tự tạo cho mình một vỏ bọc sống khép kín, không giao du kết bạn với ai, chỉ trừ vài người bạn thân. Nó thích đi du lịch nhưng là đi một mình hoặc với bạn thân của nó. Và chuyến đi Indo lần này của nó là đi hộ mẹ, tất nhiên là sẽ toàn những người nó không quen không biết. Nó cảm thấy háo hức nhưng cũng lo lắng chút vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên nó ra nước ngoài, lại đúng dịp Trung thu.

Hai ngày đầu ở Indo diễn ra không có gì đặc biệt lắm. Mỗi ngày bắt đầu bằng việc tham gia các buổi hội thao, triển lãm với các nhà đầu tư mà nó thay mẹ tham gia. Với một đứa có đầu óc ham chơi và thích tự do như nó thì việc 2 buổi tối phải bó chân một chỗ là sự nhàm chán không hề nhẹ. Buổi tối cuối cùng trước khi về, nó quyết định phải làm điều gì đó. Với bản tính ham vui, nó bỏ ra ngoài đi khám phá thành phố một mình mặc cho người ta bảo tình hình an ninh bất ổn. Và nó may mắn gặp anh – một người Indo làm vệ sĩ bất đắc dĩ, đưa nó đi khám phá thành phố suốt buổi tối…

Người đó vô tình đi ngang qua lúc nó đang loay hoay bắt taxi trước cửa khách sạn. Nhìn thoáng qua trông anh cũng thông minh, cao ráo không đến nỗi nào. Tuy da có hơi đen chút nhưng chắc đây là một lợi thế vì có thể khoe được nụ cười tươi cùng 2 hàm răng trắng đều tăm tắp. Mà đây là một yếu tố không nhỏ tạo thiện cảm với nó khi sau đó anh ngỏ ý giúp đỡ đưa nó đến siêu thị và đổi lại nó sẽ trả anh tiền coi như thuê dịch vụ xe ôm. Ở một đất nước xa lạ khi có một người tự dưng đến ngỏ ý chở mình đi đâu đó, nó không tránh được cảm giác nghi ngờ. Nhưng với máu liều đã ăn vào máu nó vẫn quyết định lên xe.

Ban đầu, nó bị chở đi vòng vèo, quá xa khỏi khách sạn. Nó thấy lo lắng và sợ, nó nói với anh: “Đây lần đầu tiên tôi đến đây. Vì tin anh không phải người xấu nên tôi mới đi cùng. Nếu mà sai thì tôi quê độ lắm nha!”. Nó đi dạo chợ đêm đã đóng cửa sớm sau khi chén xong hộp cơm mua vội ở một siêu thị. Và lần này nó lại may mắn – nó nghĩ bụng vì nhờ anh mà nó thoát khỏi rắc rối với những “con cọp” đang sẵn sàng săn mồi đêm tại đây.

Ngồi sau xe, nó kể đủ thứ thứ hay ho về đất nước nơi nó đang sống, về những lễ hội mùa thu và cả về những sở thích điên rồ. Rằng nó thích tốc độ lắm, thích được trải nghiệm cảm giác được ngồi sau xe người khác và phóng hết tốc lực. Xe anh lao vút đi trên đường phố im ắng vắng vẻ về đêm; nó ngồi sau, giang hai tay cảm nhận từng làn gió vút mạnh như thể muốn nhấc bổng và ném nó vào không trung.

“I’m flying” – nó phấn khích hét lên sung sướng. Dĩ nhiên, “phóng nhanh” thì thường đi liền với “phanh gấp” nên chuyện gì đến cũng phải đến… Nó ôm chầm lấy anh… Lần đầu tiên nó cảm thấy trống ngực đánh liên hồi và như muốn nổ tung. Sau đó, nó cố tỏ ra tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra để cố che giấu đi thứ xúc cảm lạ lẫm bắt đầu hình thành. Trên suốt quãng đường không quá dài anh đưa nó trở lại khách sạn, trong đầu con bé cứ miên man với những câu hỏi: “Cái quái quỷ gì đang diễn ra với mày vậy? Cái cảm xúc này là sao?”, rồi: “Bao nhiêu zai Việt ngon nghẻ xung quanh mà không có cảm giác sao lại có thể thích một tên chỉ vừa mới gặp và đi chơi trong một buổi tối ngắn ngủi chứ?”. Nhưng kể cũng hên khi có người làm xe ôm cho nó cả buổi tối mà sau đó lại chả lấy đồng nào, rồi nó miên man nghĩ đến nụ cười tỏa nắng ấy, nó vui nhè nhẹ trong lòng.

Sáng hôm sau phải quay về nước, anh lại đến và chở nó ra sân bay bằng xe máy còn hành lý nó gửi lại cho cô trong đoàn cầm giúp. Khi chia tay, anh nói rằng anh sẽ sớm sang Việt Nam gặp nó. Nghĩ đến điều này, nó lại khấp khởi hơn. Nó nhất định sẽ đưa anh đi chơi thật nhiều nơi, ăn thật nhiều món ngon và biết đâu còn có những điều đặc biệt khác nữa…? Nó vốn dĩ không bao giờ tin vào cái gọi là tiếng sét ái tình hay tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. Và sau đó, nó và anh vẫn thường xuyên liên lạc qua facebook và những tin nhắn rất dài để kể cho nhau những câu chuyện thường nhật, như thể đã thân quen rất lâu rồi.

Nó chờ đợi đến Trung thu năm nay, chỉ tuần sau thôi. Một trung thu, anh sẽ sang thăm nó. Ừ, thì nó cứ liều đấy, có làm sao.

2266