Cô Phượng

“Cô Phượng – Nhà ở Văn Cao, hay nói tào lao, một tham tán buôn chuyện, người cực kỳ am hiểu về TOJI với những chuyện hậu cung bí hiểm…”

Ở TOJI, có lẽ không ai là không biết đến những “tố chất” trên của “Trưởng ban Tuyên truyền lưu động” Đinh Huy Phượng, Đội trưởng đội xe của Tập đoàn.

Anh Phượng (còn được gọi là “cô” Phượng), vào TOJI vừa chẵn 10 năm, là một trong 21 cán bộ thâm niên được vinh danh tại Lễ kỷ niệm 15 năm thành lập Tập đoàn vào tháng 7 vừa qua. Cái dáng vẻ cao lớn, giọng nói ồm ồm, đôi lông mày luôn nhíu khiến anh mang vẻ dữ dằn nhưng khi nghe anh nói chuyện mới thấy anh khéo léo, dí dỏm ra trò. Anh như một pho sử sống, cứ thao thao bất tuyệt về chuyện này, chuyện khác, khiến cho cả chuyến đi cùng anh sẽ là trận cười sảng khoái. Anh bảo: “Hồi mới vào TOJI, tính mình không được nền nã thế này đâu. Đến khi được đi cùng sếp nhiều, có duyên với những chuyến đưa đón nhà chùa hay đưa đoàn đi thiện nguyện, mình cứ mưa dầm thấm đất nên được cảm hóa dần mà hiền đi, tâm mình cũng thanh thản hơn.”

Cô Phượng – “Trưởng ban Tuyên truyền lưu động”

Anh Phượng là một người yêu xe như yêu vợ, mà hơn vợ thì đúng, vì thực sự anh rất nể vợ mình. Sau những chuyến đi dài, anh lại cọ rửa, lau chùi sạch bóng từng khe kẽ, giữ xe lúc nào cũng sạch sẽ, bóng loáng, chỉ một về xước nhỏ thôi, anh cũng phát hiện ra ngay và “dằn vặt đến chết” người mượn xe của anh mà lái vụng. “Mình có chăm sóc nó tốt, thì nó mới chăm sóc ngược lại mình em ạ. Xe tốt thì không lo bị nằm đường, ít phải sửa chữa. Hơn nữa, giữ xe tốt cũng là giữ cho tài sản công ty.”

Anh luôn năng nổ, nhiệt tình vì công việc và đặc biệt luôn đúng giờ một cách nguyên tắc. Nắng, mưa, gió, bão, cứ lên lịch là anh lại lên đường mà chẳng nề hà. Anh tâm niệm phải vững tay lái để làm sao những người ngồi trên xe tin tưởng sẽ an toàn mà an tâm đánh giấc thật sâu sau những chuyến đi dài, sau những giờ công tác căng thẳng, mệt mỏi. Anh tự tin vào khả năng cầm lái và làm chủ xa lộ của mình. Có lần đi nộp thầu do quốc lộ 1 đang sửa nên phải đi đường mòn HCM, gặp vụ tai nạn tại Hà Tĩnh lúc 22h, anh khẳng định nếu đưa họ đi cấp cứu thì đi vào Đà Nẵng vẫn kịp đóng thầu. Sau đó, anh đã đi suốt đêm chấp nhận chịu phạt bắn tốc độ và đến điểm nộp thầu lúc 8h45′ sáng hôm sau.

Anh Phượng (người thứ ba từ trái sang) cùng TGĐ và các Trưởng ban trong chuyến thiện nguyện Lai Châu.

Do đã thông thạo các thiết bị điện, nhiều khi phải giao hàng đi các tỉnh xa xôi, anh nhận đi một mình để mọi người làm việc khác. Anh đi cùng những chuyến công tác của cán bộ TOJI theo dọc chiều dài đất nước. Những chuyến đi ít biết trước ngày về vì còn phụ thuộc vào tiến độ công trình. Có khi vài ngày, có khi là là cả vài tháng trời. Khi ra trạm, nếu cần là anh cũng lao vào đấu nối như ai, chẳng kém gì một người lính công trường có tuổi nghề.

Giờ anh chỉ mong sẽ tiếp tục được đi cùng với sự phát triển của Tập đoàn, sống một cuộc đời giản dị, anh em trong công ty quan tâm đến nhau, hàng ngày được nhìn thấy nhau, ngồi uống chén nước, nói vài ba câu chuyện là vui rồi.

“Về anh Phượng, anh chốt lại một câu như xe đạp Phượng Hoàng:

Phượng Hoàng lắm kẻ khen chê,
Đến khi lao động lại mê Phượng Hoàng.”

Một Trưởng ban cho hay.

NTG

Cô Tuyết

“Có một cô Tuyết rất là ngây thơ. Cô hay mặc bộ y phục áo dài voan mỏng và đầu đội một cái mủ mấn xinh xinh. Thấy người ta đồn mình không được ngoan lắm, nên cô quyết chứng minh bằng được.” Đấy là cô Tuyết trong truyện “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng, còn cô Tuyết trong mắt tôi, trong mắt nhiều TOJIers lại là một cô Tuyết ngây thơ, thuần khiết như chính cái tên của cô.

Về Tuyết ngây thơ thì chao ôi nhiều sự tích, mà sự tích nào cũng tưởng như đùa mà đùa lại như thật, thì thì mà mà chả rõ hư thực ra sao.

Ngây thơ, nhút nhát, những ngày đầu đi làm, mỗi lần thấy chuông điện thoại công ty kêu, trống ngực cô đập thình thịch, cô chẳng dám nghe. Quạt bị cháy, bốc khói, được ông Sơn xui dại, cô liền bưng vào dội nước. Mọi người đi đám cưới qua Nam Định về nhà cô chơi, nhìn thấy đàn gà mỡ màng trên sân, đồng nghiệp ngỏ ý, cô đã vội khoe: “Gà này ấy, là mẹ em bán phở nên gà thường được ăn tỏi ớt thừa, không bị dù, thịt chắc lắm. Nhà em thường nuôi một ít gà, con trống thì để đạp mái, mà con mái thì để đẻ trứng…”. Nghe đến đấy, anh bạn chỉ còn biết lặng im.

Chuyến đi Hàn Quốc năm rồi, cô được anh chị em trong đoàn hết sức quan tâm vì rất sợ cô đi lạc. Nên làm gì thì làm, cũng đều phải để mắt tới cô. Đặc biệt, cô được đoàn giao cho cô Huấn (một người từng lạc lối ở Quảng Châu) để ý, trông nom. Sau chuyến đi 6 ngày 5 đêm, cô rất vui thích và hớn hở, nhưng vẫn không quên thốt lên: “Thực sự mình rất thèm ăn canh rau muống luộc”.

Có lẽ vô tư là thế nên cô Tuyết trẻ rất lâu. Dù đã xấp xỉ tứ tuần nhưng ánh mắt trong veo, nụ cười hiền từ và vẻ ngượng ngùng mỗi lần nói chuyện khiến bất cứ ai cũng thấy cô chẳng khác mấy nàng sinh viên năm nhất, năm hai.

Trong những người góp công đặt nền móng xây dựng TOJI từ những ngày đầu cùng sếp, không thể thiếu cô. Một cô bé rời chân khỏi giảng đường Thương mại, bén duyên với một TOJI non trẻ vừa thành lập cùng biết bao hăm hở. Đó là mối tình đầu tiên mà cô có được, bền vững đến bây giờ và cả sau này, cô quả quyết.

TGĐ Hồ Minh Tiến nhận bằng khen từ ông Nguyễn Thế Mạnh – Phó Tổng cục trưởng, kiêm Cục trưởng Cục Thuế TP.Hà Nội

Rồi thì mối tình thứ 2 của cô hình như được phát sinh trong lòng mối tình đầu ấy. Truyền thuyết kể rằng cô và một anh chàng cảm nắng nhau khá lâu. Sau những giờ làm, họ lại cùng với đồng nghiệp đi hát ở karaoke “Chợt nhớ”, Kim Mã. Họ cùng làm việc, cùng vui chơi, cùng sống trọn tuổi xuân xanh. Nhưng rồi sau họ vẫn làm việc với nhau, mà đường tình thì mỗi người mỗi ngả, ai nấy đều hạnh phúc bên tổ ấm của riêng mình.

Năm 29 tuổi, cô lấy chồng. Chồng cô hiền lành, ít nói nên rất hợp tính nhau. Chị em chẳng ai không biết chuyện cô yêu Bi, yêu Bầu như thế nào. Cứ hễ mở miệng là “Bầu của mẹ” rồi suốt ngày lo lắng sau này Bầu lớn, Bầu không tình cảm, không yêu mẹ nữa thôi.

Có một điểm dường như mâu thuẫn ở cô gái này. Email cô có thể lập xong rồi quên password, chuyện cũ cũng chỉ nhớ một vài ngày, thế nhưng cô lại là một dân kế toán thuế xuất sắc với dằng dặc số má, chứng từ, sổ sách tỉ mỉ, chi tiết đến không ngờ. Trong công việc, cô đặc biệt cẩn thận, chăm chỉ, gọn gàng, ít có lỗi nào lọt qua được. Vì thế, cô vẫn thường được gọi vui với cái tên “Cảnh sát 113”. Suốt 15 năm đi làm, rất hiếm thấy ngày cô nghỉ phép, chưa kể nhiều hôm ốm, vẫn thấy cô đến phòng đúng giờ. Việc kế toán thuế như con mọn, có lẽ nghề đã chọn đúng người.

Sự tuân thủ nghiêm ngặt chính sách thuế của người đứng đầu TOJI cùng những đóng góp của cô Tuyết và Ban Tài chính đã giúp cho Tập đoàn vinh dự được Cục Thuế Thành phố Hà Nội tuyên dương. Tháng 8 vừa qua, tại Hội trường Bộ Tư lệnh Thủ đô, TOJI được nhận bằng khen doanh nghiệp có những đóng góp tích cực trong việc chấp hành tốt chính sách thuế năm 2016.

Hôm tiệc tối “Và tôi cũng yêu em”, cô thay mặt cho chị em nhận lẵng hoa tươi thắm từ Tổng Giám đốc và thay mặt cho chị em nói những lời cảm ơn từ đáy lòng tới sếp, tới những người anh em TOJI đã dành cô và cho những người phụ nữ TOJI biết bao niềm thương mến.