Chuyện “người gác đền”

Chuyện “người gác đền”

Hỏi đời chú sợ nhất gì, người đàn ông ấy chỉ cười và nói: “Đời tao sợ mỗi mưa với trộm thôi”.

Tao nhân mặc khách lấy mưa làm cảm hứng thi, ca, nhạc, họa. Còn với “người gác đền” như chú, mưa là nỗi ám ảnh kinh hoàng suốt chục năm nay.

Còn nhớ trận lụt cách đây vừa chẵn 1 năm. Giữa đêm, Hà Nội phố thành sông, ô tô ngâm mình trong bể nước, một người đàn ông luống tuổi lấy hết sức bình sinh khuân vác kho hàng quyết không cho nước tràn vào. Sau có thêm sự trợ giúp của hai đồng nghiệp khác, hàng cũng được chuyển xong, lúc đó chú mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Gia nhập Tập đoàn từ 2007, chú Thẩm là 1 trong 22 cán bộ có thâm niên trên 10 năm. Có duyên với vợ, nhờ vợ mà chú bén duyên với TOJI. Vợ chú là cô Động, bếp trưởng của Tập đoàn từ 2006. Do trước quy mô công ty còn nhỏ nên chưa có bảo vệ riêng, bị mất cắp 1 chiếc xe máy, sếp đã nói với cô mời chú từ Cục Tần số về cộng tác, trông nom.

Suốt 3 năm ở Trung Yên, trời nắng đổ lửa hay mưa phùn gió bấc, người ta vẫn thấy một người đàn ông mảnh dẻ, làn da ngăm giòn, ngồi dưới tán ô canh gác, bảo an cho Tập đoàn. Từ ngày văn phòng chuyển về KĐT Bắc Hà, chú không phải ngồi ngoài nữa, nhưng những kho hàng tiền tỷ cứ mỗi một đầy thêm, trọng trách của chú lại càng thêm nặng. Chú thật thà, chân thành và rất yêu nghề nên được sếp đặc biệt tin tưởng. “Sếp quan tâm, đãi ngộ tốt, lại chẳng bao giờ khiển trách, khiến chú tự nhủ lại càng phải cố gắng hơn để đóng góp cho Tập đoàn”, chú Thẩm trải lòng.

Chú Thẩm – “người gác đền” TOJI

Cứ sáng Chủ nhật, chú tranh thủ về sum vầy với con cháu rồi chiều lại ra. Cả năm, chỉ có vài ba ngày Tết và kỳ nghỉ mát là chú vắng mặt ở cơ quan, còn lại, chú ăn ngủ, sinh hoạt 24/24 tại chỗ làm, ít khi về nhà, việc nhà, chú phó mặc cả cho cô. Cũng may mắn nhờ cô luôn ủng hộ và giúp đỡ, chú lo nghĩ cho công ty thậm chí còn hơn cả nhà mình. Ở nhà, chú nào đã biết sửa ống nước, thay bóng đèn, còn ở công ty, chú làm hết, nếu không làm được mới gọi thợ đến sửa “cho đỡ tốn tiền”.

Ngày nào cũng thế, cứ 3h sáng là chú đã lạch cạch cửa, vươn vai thể dục, rồi đi quét dọn một lượt tinh tươm, bơm nước sinh hoạt cho các văn phòng. Trong ngày, khi các đồng nghiệp người thì bận rộn nơi công trường nắng gió, người trèo đèo lội suối rừng xa, người ngập trong đồng hồ sơ sổ sách giấy tờ, là lúc chú lặng ngồi một mình trước cửa kho, ánh mắt dõi theo các tòa nhà để quan sát, canh gác. Có khi, chẳng ai thấy chú cả, vì chú ngồi khuất sau cánh cửa, nhưng chú thì không bỏ sót bất cứ người nào, cả những kẻ khả nghi lởn vởn xung quanh. Chú bảo: “Làm nghề nào cũng phải yêu lấy cái nghề của mình cháu ạ”. Có lẽ vì thế mà một công việc tưởng chừng như tẻ nhạt, lại không hề nhàn hạ ấy, chú đã gắn bó bao năm, mà lúc nào cũng vui tươi, yêu đời lắm.

Lắm lúc chúng tôi vẫn trêu chú: “Cô Động thế này, khéo ngày xưa phải hot girl ý nhể, bảo sao chú lấy”. Chú kêu: “Gơn ghiếc gì, thời cổ ý mà, mối lái thì lấy thôi”. Chú thật thà, công nhận, nhưng lần này thì rõ là chả phải. Hiền thì hiền chứ tai mắt bảo vệ, không thấy xinh thì có lấy bây giờ!!!

 

 

Chân dung người vợ Tào Khang – “hot girl” của chú Thẩm

Sinh ra và lớn lên ở miền quê văn hiến “sách của trời Nam” (Nam Sách, Hải Dương), đôi vợ chồng “gần già” ấy sống một cuộc sống bình dị, chân phương dù cho đất đai, vườn tược ở quê cũng cỡ địa chủ, chưa kể ngôi nhà 50m2 cách Tập đoàn chưa đầy 6 cây số. Có với nhau 2 cô con gái rồi 3 cháu ngoại đều là những nàng công chúa xinh xắn, đáng yêu, mọi người vẫn đùa vui: “Nhà cao cửa rộng con rể ở/ Tiền gửi ngân hàng cháu ngoại tiêu, cô chú nhỉ”. Mỗi lần như vậy là cô chú lại cười phá lên đầy khoái trá.

“Khi nào không còn nhiều sức khỏe để cống hiến cho Tập đoàn, cô chú sẽ về quê, vui thú điền viên, còn chú tiếp tục sưu tầm rượu. Đời cần gì nhiều đâu cháu, chỉ cần yêu việc mình làm, yêu cuộc sống của mình thôi”.

Tiến Thoại & MM